HẠNH PHÚC NƠI ĐÂU
Ngày đầu tiên tôi bước vào lớp cũng chính là ngày đầu tiên tôi quan tâm cảm xúc của mình dành cho cậu. Cả tháng trời đi học hầu như chỉ có cậu bắt chuyện với tôi và chính xác là tôi không hề nói chuyện với ai ngoài cậu. Tôi ngồi bàn trên cậu và tôi thấy mình thật ngớ ngẩn vì tôi đã suy nghĩ trong đầu mọi lí do để thi thoảng có thể quay xuống nhìn cậu. Lúc này tôi đang yêu một người và phải nói là chúng tôi sắp chia tay nhau sau khoảng thời gian hơn 2 năm bên nhau. Chính cậu đã xuất hiện trong cuộc đời tôi cậu khiến tôi nhanh chóng đưa ra quyết định chia tay người kia vì từ lâu trong lòng tôi đã không còn tình cảm với người kia nữa. Nhiều ngày trôi qua cậu chiếm vị trí trong lòng tôi một vị trí không hề nhỏ trong trái tim tôi. Chẳng biết vì sao tôi thích nụ cười của cậu đến thế chẳng biết vì sao tôi thích ngồi lì trong lớp lặng yên nhìn về phía cậu trông cậu làm những hành động trẻ con đến vậy. Tôi dần dần hoà nhập chung với lớp và phải nói khi đó cậu và tôi là 2 đứa nghịch nhất lớp. Chúng tôi chơi với nhau rất vui vẻ và hình như cậu không hề nhận ra tình cảm tôi dành cho cậu nhiều đến thế nào. Chúngtôi dính lấy nhau phá phách làm trò cùng nhau chính vì thế mà mỗi ngày đi học là một ngày vui với tôi. Đến lớp được gặp cậu nói chuyện với cậu thấy cậu cười là tôi cảm thấy vui vẻ lắm rồi. Chẳng biết là vô tình hay cố ý cậu hay cầm tay tôi trong giờ học tôi nghĩ cậu chỉ đùa với tôi thôi nên tôi cố gắng giậy tay ra mặc dù mỗi lần chạm tay cậu tôi cảm thấy ấm áp nhiều lắm. Chúng tôi vẫn vui vẻ mọi chuyện đều ổn cho tới khi tôi và cậu giận nhau vì mấy chuyện hiểu lầm. Tôi buồn lắm vì kể từ lúc giận nhau chúng tôi không nói chuyện với nhau câu nào thậm chí cậu còn huỷ kết bạn fb với tôi. Có lần tôi cố gắng níu tay cậu lại để xin lỗi và giải thích nhưng cậu đã hất tay tôi ra rồi bỏ đi. Buông thõng cánh tay tôi như chết lặng tôi hụt hẫng lắm chạy vào gầm cầu thang và bật khóc. Tôi chỉ muốn nói với cậu tôi nhớ cậu lắm tôi chỉ muốn nói với cậu lời xin lỗi và tôi muốn nói cậu đừng giận tôi nữa hãy quan tâm nói chuyện cười đùa với tôi như trước vì tôi yêu cậu nhiều lắm. Nhưng cậu đã không cho tôiđược nói tôi bật khóc trong vô thức đến mức hai mắt đỏ hoe sưng húp lên.tôi lau nước mắt cúi đầu ra về vì tôi không muốn ai thấy mình yếu đuối . Và rồi thời gian cứ thế trôi qua khoảng cách giữa cậu và tôi càng lúc càng lớn . giá như cậu hiểu tôi đang buồn lắm giá như cậu hiểu tôi yêu cậu đến mức nào. Rồi như xét đánh ngang tai tôi hay tin cậu đã có người yêu người mà cậu đợi chờ sau 3 năm. Tôi nên vui hay nên buồn đây tôi phải làm sao đây? Suy nghĩ rất nhiều và tôi quyết định nhận mọi đau khổ về phía mình vì cậu là người tôi yêu và hơn hết tôi chấpnhận hi sinh để cậu hạnh phúc. Có lẽ thời gian cậu giận tôi cũng chính là thời gian tôi quên đi tình cảm mà tôi dành cho cậu.Tôi đã nhầm khi nghĩ sẽ quên được cậu chỉ là tình cảm ấy lắng xuống trong lòng tôi chứ nó chưa bao giờ bớt đi phần nào.Cho đến một hôm trước khi nghỉ tết vài ngày tôi và cậu đã làm lành và chúng tôi lại nói chuyện với nhau như trước đây.Cậu không mấy khi chia sẻ cho tôi biết chuyện tình cảm của cậu và tôi nghĩ mình cũng không nên hỏi.10 ngày nghỉ tết là10 ngày hạnh phúc nhất có lẽ đối với riêng tôi thôi. Ngày nào cậu cũng nt hết fb rồi zalo rồi gọi line để 2 đứa có thể nhìn thấy nhau qua điện thoại. Cậu hay gửi ảnh cho tôi những bức ảnh mà cậu không up lên fb hay zalo đáng yêu lắm . cậu gọi tôi là em yêu và tôi cũng gọi cậu là anh yêu. Hơn bao giờ hết tôi cảm thấy bình yên lắm.Cho tới hôm giao thừa tôi rủ cậu đi chơi và rủcả người yêu cậu nữa đơn giản vì câu muốn tôi gọi cô ấy đi cùng. Lòng nhói đau nhưng miệng vẫn phải mỉm cười vì tôi muốn cậu được vui vẻ và thoải mái . Đêm giao thừa tôi buồn...nước mắt tôi lại rơi lần t2 vì cậu.
Còn đâu con người mạnh mẽ của tôi trước đây nữa.Rồi đến hôm mùng 3 đi họp lớp. Cậu có lẽ đã say cậu ôm tôi tôi đẩy cậu ra rồi chạy tôi nghĩ vậy là sai còn người yêu cậu nữa. Cậu chạy theo tôi rồi kéo tôi lại nói chuyện. "Em quan tâm anh còn hơn người anh yêu... em sẽ đợi anh chứ em đợi anh nhé" . tôi vui lắm thật sự là rất vui nếu không kìm chế kịp thời có lẽ tôiđã hét lên rằng em yêu anh nhiều lắm rồi. Trưa hôm đó ăn liên hoan xong cậu lại đến bên tôi cậu ôm tôi và bất ngờ hôn tôi. Cậu nói "anh yêu em lắm". Mọi thứ xung quanh tôi dường như vô hình trước mắt tôi chỉ có cậu mà thôi. Rồi người yêu cậu gọi rủ cậu đi chơi cậu rủ cả tôi theo cùng .tôi không hiểu trong đầu cậu nghĩ gì nữa .cô ấy đến chở cậu đi trước mặt tôi cậu gọi cô ấy là vk . tôi hụt hẫng lắm tôi từ chối đi. Tôi lại khóc...Và từ hôm ấy trở đi cậu không bao giờ nói yêu tôi nữa và cậu không bao giờ nhắc lại chuyện cậu với tôi nữa. Tôi buồn lắm chỉbiết tâm sự với đứa bạn thân mà tôi coi như em và nó cũng coi tôi là chị. Nhiều lần tôi định bỏ cuộc mặc dù cậu không nói nhưng tôi vẫn đợi lúc tôi muốn bỏ thì chính con bạn thân kia đã an ủi động viên tôi đi tiếp và tôi đã làm vậy. Tưởng như trong cuộc chỉ có tôi cậu và người cậu yêu nhưng không tôi dần nhận ra cậu có gì đó không bình thường với con bạn thân ấy của tôi. Cậu bắt đầu chú ý đến nó cậu quan tâm lo lắng cho nó hơn tôi dường như cậu đang đẩy tôi ra xa cậu và kéo nó lại gần cậu hơn. Tôi đã biết cậu thích nó thậm chí cậu yêu nó. Cậu không quan tâm đến cảm xúc của tôi sao ? Nhiều lần tôi tự hỏi như thế cho đến 1 ngày tôi biết được nó và cậu bí mật yêu nhau saulưng tôi. Tôi gục ngã. Chưa bao giờ tôi thấy mình yếu đuối đến thế. Tôi đã khóc khóc rất nhiều và hầu như lúc nào nghĩ đến cậu và nó tôi đều khóc. Trên lớp luôn tỏ ra vui coi như không cógì sảy ra về nhà có ai hiểu tôi thật sự như thế nào ra làm sao? Cuối cùng tôi đã nghĩ cho mình một cách giải thoát tôi muốn cậu và nó đều vui vẻ vì tôi yêu cậuvà nó là đứa tôi coi như chị em ruột nên tôi đã chủ động nói với nó để 2 người có thế đến bên nhau.thậm chí tôi đã đồng ý làm người yêu một người rồi chia tay sau một tuần để cậu va nó không phải áy náy vì tôi .Mộtlần nữa tôi chấp nhận vì cậu mà hi sinh bản thân mình.......Bây giờ đây có lẽ tôi cũng khóc hết tìnhcảm tôi dành cho cậu rồi. Cảm ơn cậu vì cậu đã bước vào cuộcđời tôi dậy cho tôi thế nào là hi sinh vì người mình yêu. Cảm ơn cậu đã từng cho tôi bình yên ấm áp. Tôi và cậu sẽ mãi là bạn tốt của nhau nhé người tôi yêu. Cậu xấu tính lắm vì khiến tôi khóc khiến tôi yếu đuối. Và có lẽ bây giờ tôi mất hết niềm tin vào tình yêu rồi. Tôi nhận ra mình chẳng thể yêu ai nữa nhưng thôi kệ ..tôi mong cậu hạnh phúc và mang lại hạnh phúc đến cho em tôi

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét